Nhân thế (04/10/2013 10:32:38 SA)

                                                       Truyện ngắn của HOÀI VĂN

Trả xong khách, Tuệ vội vã phóng xe đến trường tiểu học đón con gái. Lúc đầu khách yêu cầu Tuệ chở quãng đường khoảng chục cây số, anh tính sẽ về trước năm giờ chiều kịp đón con, gần đến địa điểm bà khách cần thì bà nhận được cú điện thoại có người nhà phải đi bệnh viện cấp cứu nên anh đành phải đưa bà về bệnh viện. Trời tháng mười hơn sáu giờ đã tối. Đang lo đứa con gái bảy tuổi không có người đón giờ này đang khóc hết nước mắt ở cổng trường, Tuệ nghe thấy tiếng trẻ oe oe bên vệ đường, đi được một đoạn, không yên tâm anh quay xe lại. Dừng xe, anh chạy đến nơi có tiếng khóc. Anh chiếu pha đèn thấy cháu bé sơ sinh được quấn trong một đống quần áo, tã lót mới, đang ngằn ngặt khóc. Có lẽ cháu khát sữa và bị lạnh. Anh vội vàng dùng chiếc ga trải giường quấn ngoài cháu bé làm địu buộc trước bụng chạy về cổng trường tiểu học. Không thấy con. Anh dựng xe chạy quanh tìm, gọi đến khản giọng cũng không thấy tiếng con trả lời. Cuống cuồng, anh móc điện thoại gọi về cho vợ. Tiếng vợ anh chì chiết: “Anh mải kiếm tiền đến bỏ cả con bơ vơ, ai  dụ dỗ nó đi mất thì anh kiếm tiền làm gì chứ!” Anh gắt lên: “Không phải lúc cãi nhau! Em chạy hỏi mấy nhà quen, con nó có về đó không?” “Nó đang ở nhà đây rồi! Có một bác đi qua thấy nó đứng một mình ở cổng trường khóc, bác đưa nó về nhà giúp rồi!”. Tuệ thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện cô giáo chủ nhiệm ở một trường vùng cao (05/11/2012 3:39:54 CH)

 

                                                    (Trích Truyện của Đỗ Viết Dinh)

Tác phẩm đoạt giải nhì cuộc thi viết “Những kỷ niệm sâu sắc về giáo viên chủ nhiệm và công tác chủ nhiệm lớp” do Bộ giáo dục và Đào tạo Việt Nam và tổ chức Phần Lan tại Việt Nam tổ chức.

Bé Na làm Chỉ huy (05/10/2012 4:37:36 CH)

 

                                   Truyện thiếu nhi: CAO VĂN TƯ 

Thế là bé Na đã là học sinh lớp một rồi. Na hát: “Tạm biệt gấu Mi sa nhé, tạm biệt búp bê thân yêu... mai em vào lớp một rồi...”. Na hát và thấp thỏm mong ngày tới trường tiểu học ngay, nhưng còn phải nghỉ hè. Gớm, sao nghỉ hè lâu thế. Thỉnh thoảng, Na lại đeo chiếc cặp mới lên vai, đứng trước gương soi, rồi quay phải, quay trái, tự ngắm mình, hai cái bím tóc ngắn ngủn kết nơ hồng cứ vểnh ra hai bên, thật xinh.

Chuyện “Tùng Kẹo” (30/07/2012 4:33:51 CH)

 

                              Truyện ngắn  NGUYỄN XUÂN TÌNH

Nhà trường giữ kín đến phút cuối của lễ tổng kết năm học nhằm gây bất ngờ cho tập thể giáo viên và học sinh, cho dù phiếu tôn vinh nhà giáo được học sinh yêu quý nhất đã được Ban chấp hành Công đoàn trường kiểm xong trước đó gần một tuần. Các thầy cô cứ sau tiết ra chơi, lại túm vào bàn tán, khi thì người này khao, lúc thì chủ đề được chuyển sang người khác, dần thì ai cũng phải nhận khao, cho dù nếu được tôn vinh đợt này tiền thưởng một phần thì tiền khao chỉ bánh kẹo thôi cũng có đến cả chục lần mới đủ. 

Hai chú bé và mẹ con nhà nhím (26/07/2012 1:46:21 CH)

 

               Truyện thiếu nhi của CAO VĂN TƯ

Trong khu đồi lúp xúp yên ả có bốn mẹ con nhà nhím sống với nhau rất hạnh phúc. Nhím mẹ gọi các con theo ba cái tên thật dễ thương: Nhím Lớn, Nhím Nhỡ và Nhím Út. Đi đâu, Nhím mẹ đi trước, rồi lần lượt ba anh em bám sát mẹ theo thứ tự lớn bé. Cũng có hôm, Nhím mẹ cho Nhím Lớn đi trước nhất, đến Nhím Nhỡ rồi Nhím Út, mẹ đi sau cùng, âu yếm nhìn đàn con.

Bà lão Giàng Seo Phù kể chuyện (10/04/2012 9:30:58 CH)

                                            CAO VĂN TƯ

Chị Giàng Seo Phù có nụ cười rất tươi vui ngày xưa bây giờ đã già rồi, đã thành bà lão rồi. Nhà bà ở tít vút cuối phố Hưng Hoá, con phố vắng ngắt. Bà ngồi trên ghế, đang nhấm nhấm quả mận vàng. Mái tóc bạc phơ chỉ còn lưa thưa, cái vòng nhựa đen vít cho mấy sợi khỏi loà xoà xuống trán, những sợi dài gom sau gáy, búi lại được một túm chỉ bằng quả trứng gà. Chị Giàng Seo Phù thành bà lão thật rồi. Bà tuổi con dê, đến nay đã tròn 80, theo cách tính truyền thống, đã là tuổi tám mốt, thật sự là bà lão rồi còn gì. Nhưng gặp bà là gặp nụ cười, cái nụ cười lộ hàm răng đã đã rụng mất mấy chiếc, nụ cười trên đôi mắt chụm lại những vết nhăn, nhưng tiếng cươi vẫn rất vui, gương mặt vẫn ánh lên sự niềm nở thân tình, vẫn là nụ cười của chị Giàng Seo Phù ngày xưa. Nụ cười tiềm giữ trong lòng, còn lại qua bao gian nan vất vả và có cả đớn đau, còn lại sau xấp dầy tuổi tác, không dễ gì mà có mà còn, thật quý biết bao...

Lào Cai mùa nhớ trong tôi (19/03/2012 11:17:03 CH)

                                        Tản văn của TRẦN VÂN HẠC

Tôi không sinh ra ở Lào Cai nhưng lại lớn lên ở đó. Tuổi thơ tôi gắn liền với mảnh đất thân yêu ấy, để rồi khi lớn lên, đi bộ đội rồi công tác ở tỉnh khác, mỗi khi nghĩ về Lào Cai là bao cảm xúc lại ùa về, tươi rói trong ký ức.

[Trang trước]  [Trang sau]
LIÊN KẾT WEBSITE
Hỗ trợ kỹ thuật

0203.821.518

Tạ Ngọc Khánh

0203.841.288

Vũ Quang Minh

Thống kê truy cập
Số người online: 339

Tổng số truy cập: 12.004.105